Sun, 04 / 2018 2:41 PM | Tánh Kỳ

Thuở xưa, tại nước Hiền-đề có một tì-kheo trưởng lão bệnh nặng, nằm liệt giường, thân thể gầy yếu, nhơ nhớp. Vậy mà trong tinh xá Hiền-đề không có người nào chăm sóc cho thầy cả. Đức Phật biết được, dẫn năm trăm tì-kheo đến đó, dạy các tì-kheo thay nhau chăm sóc và lo cơm cháo mỗi ngày cho vị ấy. Nhưng thấy vị này dơ bẩn hôi hám, nên các tì-kheo đều tỏ vẻ ngần ngại, không muốn chăm sóc. Đức Phật dạy trời Đế Thích mang nước ấm đến, rồi Ngài dùng bàn tay kim cang tắm rửa cho tì-kheo bệnh. Khi ấy, mặt đất chấn động, không gian rực sáng, mọi người đều kinh sợ lặng yên. Quốc vương, thần dân, trời, rồng, quỷ thần, vô số người kéo nhau đến đảnh lễ đức Thế Tôn và thưa:

– Bạch đức Thế Tôn! Ngài là đấng tôn quý nhất trong ba cõi, đầy đủ phước đức và trí tuệ không ai sánh bằng. Tại sao Ngài lại hạ mình tắm rửa cho một tì-kheo bệnh hoạn, thân thể nhơ nhớp, hôi hám này?

Đức Phật bảo quốc vương và chúng hội:

– Sở dĩ Như Lai xuất hiện ở đời là vì những người khổ đau, không ai giúp đỡ này. Cúng dường cho sa-môn, đạo sĩ bệnh hoạn và người già cô độc, nghèo khó thì sẽ được phước vô lượng, sở nguyện như ý. Thí như nước năm sông chảy vào biển cả, phước này cũng nhiều như thế. Nhờ đó, công đức từ từ viên mãn và có thể đắc đạo.

Nhà vua thưa:

– Bạch đức Thế Tôn! Vị tì-kheo này do tội báo gì trong tiền kiếp mà nay bị bệnh nhiều năm chữa trị vẫn không khỏi?

Đức Phật dạy:

– Thuở xưa có vua Ác Hạnh cai trị nhân dân rất tàn bạo. Ông giao quyền cho một võ sĩ tên Ngũ Bách thống lãnh việc trị phạt những người có tội. Ngũ Bách dựa vào uy thế của vua, tự ý tra khảo mọi người. Trước khi chuẩn bị đánh người, Ngũ Bách đòi lo lót tiền của, nếu ai có tiền thì sẽ đánh nhẹ, còn không thì bị đánh đập rất tàn nhẫn, đến nỗi cả nước đều oán hận ông ta. Khi ấy có một hiền giả bị người vu khống, nên cũng bị đánh đập một cách dã man. Vị này nói với Ngũ Bách: “Tôi là đệ tử của đức Phật, trong sạch không gây tội lỗi, bị người vu oan, xin rủ lòng thương mà tha cho”. Nghe nói là đệ tử của đức Phật, Ngũ Bách nhẹ tay phớt roi, không chạm vào người. Về sau, Ngũ Bách chết, bị đọa vào địa ngục chịu khổ đau cùng cực, khi tội hết, sanh vào loài súc sanh thường bị đánh đập hơn năm trăm đời, sau khi tội hết được sanh làm người, nhưng thường mắc bệnh nặng từ nhỏ, thân thể lúc nào cũng đau đớn.

Vị vua Ác Hạnh thuở xưa chính là Điều-đạt ngày nay, Ngũ Bách lúc trước chính là tì-kheo già bệnh hoạn này, còn hiền giả bị vu oan ngày xưa chính là ta. Do đời trước Như Lai bị đánh, nhưng roi không chạm vào người, nên bây giờ đích thân Như Lai tắm rửa cho thầy. Người gây nghiệp thiện ác, thì phước họa cũng theo thân, dù trải qua sanh tử nhiều kiếp cũng không thoát khỏi.

Khi ấy, đức Thế Tôn nói kệ:

Đánh đập người lương thiện

Vu khống kẻ vô can

Trả báo gấp bội phần

Chết chẳng được yên thân.

Sống chịu nhiều đau khổ

Thân thể thường yếu gầy

Bệnh tật đến triền miên

Lòng chán chường lo sợ.

Hay bị người vu khống

Kẻ quan quyền hãm hại

Tài sản tiêu tán dần

Người thân thích ly tan.

Bao nhiêu nhà cao đẹp

Lửa dữ biến thành tro

Chết đọa vào địa ngục

Đó là mười điều khổ.

Sau khi nghe đức Phật nói kệ và kể lại chuyện đời trước, tì-kheo bị bệnh tự biết việc làm thuở xưa của mình, nên ghi nhớ tự trách. Ngay lúc đó, bệnh tật tiêu tan, thân an ý định, đắc quả A-la-hán. Quốc vương nước Hiền-đề hoan hỷ tin hiểu pháp của Phật, phát tâm trọn đời thọ trì năm giới làm cư sĩ, nên đã đắc quả Tu-đà-hoàn.

(Trích từ kinh Pháp cú thí dụ – TT. Thích Thiện Thuận và ĐĐ. Thích Nguyên Trang dịch)

Bài viết cùng chuyên mục