Thu, 05 / 2018 12:01 PM | Ban Biên tập

Nhận lời mời của Sư cô Thích nữ Tiến Liên, Trưởng ban Từ thiện-Xã hội GHPGVN tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu, Thượng tọa Thích Thiện Thuận quang lâm Tịnh xá Ngọc Phước, ấp Phước Lập, xã Mỹ Xuân, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa-Vũng Tàu chứng minh Lễ Khai mạc Khóa tu Ánh Sáng Giác Ngộ lần thứ nhất dành cho các Phật tử khiếm thị.

Quang lâm chứng minh, có Đại đức Thích Nhuận Nghĩa – Phó Ban kiêm Chánh Thư ký Ban Trị sự GHPGVN tỉnh BR-VT, Đại đức Thích Vĩnh Tế – Ủy viên Thường trực Ban Trị sự GHPGVN tỉnh BR-VT, Phó Ban Trị sự kiêm Trưởng ban Kiểm soát GHPGVN huyện Tân Thành, Ni trưởng Thích nữ Phát Liên – Viện chủ Tịnh xá Ngọc Đức, TP. Vũng Tàu.

Trong không khí trang nghiêm và đơn sơ của ngôi Tịnh xá còn nhiều hạn chế phương tiện sinh hoạt, hình ảnh đầy xúc cảm của khoảng 200 Phật tử khiếm thị, mù lòa ngồi lặng lẽ cúi đầu lắng nghe lời chia sẻ của Thượng tọa dưới khung vòm thấp nắng nóng hơn 35 độ của mùa hè, như một biểu tượng của sự chấp nhận số phận nghiệt ngã không dao động với thế sự phù hư đầy biến động, thắng thua của kiếp đời manh động.

Hình ảnh khai mạc:

Thượng tọa tán thán và an ủi: “Tuy các vị không có cơ hội thấy vầng dương ló dạng với nắng ấm hay ngắm hoàng hôn trong chiều tà, nhưng mặt trời trong trái tim của quý vị chưa bao giờ tắt; tuy quý vị không nhìn thấy được cảnh lung linh của những rặng cây soi bóng bên mặt hồ tĩnh lặng và nghe thấy những hạt mưa nhảy tí tách bên thềm, nhưng quý vị có thể nghe được lời yêu thương ngọt ngào của đức Phật qua Khóa tu này và thấy được nguyên nhân đưa đến mọi khổ não của con người qua ánh sáng giác ngộ”.

Thượng tọa động viên những Phật tử khiếm thị đáng thương này bằng một câu chuyện cảm động thời đức Phật tại thế. Thuở xưa, đức Phật đang giáo hóa tại thành Xá Vệ, có 500 người mù sống tại Tỳ-xá-ly (Vaisali), thủ đô vương quốc Licchavi sống qua ngày bằng cách ăn xin và chịu nhiều sự đối xử tệ bạc của người đời. Họ bàn với nhau tìm cách gặp đức Phật để cầu Ngài khai thị. Họ nỗ lực đi xin mỗi ngày, trong thời gian dài mới góp được 500 đồng tiền vàng để thuê người dẫn đường. Cả đoàn nắm áo nối đuôi nhau hướng về Xá Vệ, khi đi ngang qua khu đầm lầy, kẻ dẫn đường lưu manh đã lấy tiền trốn biệt, bỏ mặc những người mù đầy niềm tin trong khốn khổ và tuyệt vọng giữa khe núi hoang vu. Chờ mãi không thấy người dẫn đường trở lại như lời hứa, dù ai nấy đều sợ hãi nhưng người lớn tuổi nhất bình tĩnh ra lệnh mọi người nắm tay nhau cùng đi về hướng phát ra tiếng nước chảy. Đoàn người lần dò từng bước chân tiến về khe suối, bỗng nghe tiếng quát:

– Các ngươi mù hết rồi sao mà giẫm nát hoa màu của tôi trồng vậy?

– Trời ơi! Chúng tôi thành thật xin lỗi, nếu đã thấy đường thì chúng tối không phạm phải sai lầm. Chúng tôi bị kẻ dẫn đường lừa dối cướp hết tiền vàng và bỏ mặc nơi này, xin ông hãy mở lòng nhân từ chỉ cho chúng tôi đường đến Xá Vệ.

– Thôi, các vị hãy quên chuyện này. Tôi sẽ tìm người khác dẫn các vị đi.

Thật đáng thương cho những người mù khốn khổ vô duyên, đến được Xá Vệ trong niềm hân hoan thì đức Phật đã đi giáo hóa ở Ma-kiệt-đà. Họ lại lên đường đến Ma-kiệt-đà mong được gặp đức Phật, nhưng đến nơi thì mới hay đức Phật đã trở lại Xá Vệ. Dù kiệt sức và thất vọng, nhưng họ quyết định hướng về Xá Vệ với sự quyết tâm, nhưng thật đáng buồn, họ lại không gặp được đức Phật, vì Ngài đã đi Ma-kiệt-đà thuyết giáo. Cứ thế, họ lầm lũi kiên nhẫn đi lại giữa hai thành phố này đến lần thứ bảy, đức Phật quán thấy thiện tâm của họ đã thuần thục nên đợi họ tại Tinh xá của thành Xá Vệ. 500 người mù được gặp đức Phật trong nỗi mong chờ bấy lâu. Họ cảm nhận được sự ấm áp trong nhân từ. Tất cả quỳ mọp dưới chân đức Phật, bày tỏ lòng thành tha thiết:

– Bạch Thế Tôn! Xin Ngài cứu độ những con người đang chịu nhiều đau khổ. Chúng con thành khẩn cầu xin Ngài cho chúng con sáng mắt để được chiêm ngưỡng Ngài, một Đấng giác ngộ tỏa ánh sáng từ bi như cõi trời.

Đức Phật xót thương cho kiếp mù lòa đọa đày nhưng vô cùng thành tâm của những người này nên làm cho họ sáng mắt trở lại. Được nhìn thấy tôn dung oai nghiêm, từ ái của đức Phật, 500 người mù này xin xuất gia. Đức Phật chấp nhận và dạy họ thiền quán, cuối cùng đều chứng đạt quả vị A-la-hán.

Nhũng người mù của quá khứ từng sống trong bóng tối nhưng tâm họ tràn đầy ánh sáng của niềm tin và nghị lực. Hành trình tìm cầu đạo giác ngộ của họ đã khẳng định mãnh lực của sức kiên định, lòng nhẫn nại và ý chí cao tột vượt mọi gian khổ của bất hạnh đang gánh chịu. Họ đã nhận thấy chân lý, dù đôi mắt không còn tác dụng để nhìn. Và hình ảnh của hơn 200 hành giả khiếm thị của Khóa tu Ánh Sáng Giác Ngộ này nghiễm nhiên trở thành hình ảnh đẹp để gợi mở mọi bế tắc, u sầu cho những ai có phước sáng mắt mà cứ dìm mình trong bóng tối cố chấp, thù hiềm.

Xin giới thiệu một số hình ảnh được ghi nhận:

Bài viết cùng chuyên mục