Mon, 07 / 2017 11:54 am | Thiện Hưng

Ơn cha núi chất trời Tây
Láng lai nghĩa mẹ nước đầy biển Đông
Ơn cha trọng lắm ai ơi
Nghĩa mẹ bằng trời mang nặng đẻ đau
Lên non mới biết non cao
Nuôi con mới biết công lao mẫu từ.

Kính thưa ba mẹ!

Chúng con có được hình hài khoẻ mạnh và lớn khôn như hôm nay chính là nhờ công lao trời biển của cha mẹ. Chín tháng mười ngày mẹ mang nặng đẻ đau sinh ra mười chị em chúng con. Đó cũng là khoảng thời gian cha tảo tần hôm sớm, chắc chiu dành dụm, mong chờ giây phút được nghe tiếng khóc chào đời của trẻ con. Và rồi cha mẹ lại hồi hộp lần theo từng bước đi chập chững đầu tiên của các con. Ngày ấy chúng con chỉ biết đi hết khoảng sân ngắn nhỏ của sân nhà, ấy thế mà mẹ lại rưng rưng vui sướng, còn cha lại phấn khởi tự hào. Rồi chúng con lớn khôn một chút, đã biết nghĩ về kỷ niệm. Làm sao chúng con quên được những khi chúng con bị bệnh đôi mắt mẹ thâm quần vì mệt mỏi, suốt đêm dài mẹ không chợp mắt. Cũng như cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã từng viết: mẹ là gió uốn quanh bên đời con thầm lặng trong câu hát thanh bình mẹ làm gió mong manh. Mẹ là nước chứa chan trôi dùm con phiền muộn cho đời mãi trong lành mẹ chìm dưới gian nan. Ngót mấy mươi năm qua kể sao hết bao lần như thế hết đứa con này đến đứa kia, kể sao hết bao nỗi nhọc nhằn vất vả mà mẹ cha phải lo cho chúng con, đã hy sinh cho chúng con để chúng con khôn lớn đến ngày hôm nay. Sinh ra và nuôi lớn chúng con mẹ cha phải trải qua biết bao nhiêu sự khó nhọc. Làm sao quên được những ngày trời nắng gay gắt hay những cơn mưa tầm tã cha mẹ cũng đứng chờ chúng con trước cổng trường để đón chúng con về nhà. Cha mẹ lo cho chúng con từng manh quần tấm áo, từng cây bút quyển tập để chúng con được đến trường không thua chúng bạn. Đó là tất cả mồ hôi và công sức của ba mẹ trong cuộc mưu sinh đầy đắng cay và khó nhọc lo cho chúng con có kiến thức trong xã hội và biết được đạo lý làm người. Những trận đòn của cha và những lời trách mắng của mẹ làm cho chúng con hờn dỗi nhưng giờ đây chợt hiểu ra và muốn nghe lại những lời trách mắng đó thì không còn được nghe nữa. Những lời răn dạy đó là hành trang để cho chúng con bước vào đời và vững hơn trước phong ba bão táp của cuộc đời này. Thật công lao cha mẹ như biển trời, vậy mà chúng con đã vô tâm trong bao nhiêu năm qua. Chỉ cần ai đó giúp đỡ trong chốc lát con đã nói lời cảm ơn, nhưng có lần nào chúng con cất tiếng cám ơn với ba mẹ đâu. Biết bao ngày qua chúng con đã vô tư nhận mọi thứ từ cha mẹ. Chúng con đòi mua sắm tủ áo quần để đua đòi cùng chúng bạn, cha mẹ cũng chạy lo, còn chiếc áo cha mặc đi làm đã sờn vai nhưng cha nói còn mặc được không sao đâu con, cha già rồi… Ôi trái tim của cha mẹ là vực sâu muôn trùng mà dưới đáy vực ấy bạn sẽ tìm được sự thứ tha. Thời gian nghiệt ngã rồi cũng phải đến và vô thường đã cướp đi người mẹ thân yêu của chúng con để lại cha già đơn độc. Nhưng biết làm sao khi ta không thể để nắng đừng tắt đi, cũng không thể buột gió lại để chế ngự thời gian lại. Chúng con ngàn lần xin cảm ơn công lao to lớn như biển trời của ba mẹ.

Phật tử Diệu Thiện
Trà Vinh


Bài viết cùng chuyên mục