Mon, 08 / 2016 8:17 am | Thiện Hưng

MẸ ƠI, GIÁ MÀ
Hồ Đắc Thiếu Anh

 

Bạc đầu còn nhớ chiếc nôi êm
Nôi Mẹ ru con giấc bình yên
Ước chi dòng sông trôi trở lại
Có Mẹ cho con gởi nỗi niềm

 

Thuở ấy con còn tuổi rong chơi
Mẹ muốn mai sau con nên người
Mật rót vào tai lời vàng ngọc
Con nghe như “nước chảy hoa trôi”

 

Mỗi lần con không chịu nghe lời
Mẹ lại âm thầm giấu lệ rơi
Giá mà níu được thời gian lại
Con sẽ ngoan hiền nhận đòn roi

 

Mỗi lần phạm lỗi bị rầy la
Giận Mẹ, không ăn, không vào ra…
Chừ con ước được ôm lưng Mẹ
Gọi nhỏ, Mẹ ơi, Mẹ, giá mà !

 

Con nhớ mòn mỏi chuyện ngày xưa
Bóng Mẹ gầy theo cánh lụa thưa
Thương con trái bồ hòn hóa ngọt
Mẹ “cho đi không đòi lại bao giờ”

 

Bây giờ vắng Mẹ, Mẹ đi xa
Nắng tắt, sao rơi, trăng nhạt nhòa
Làm sao đong hết sầu mất mẹ
Thân mồ côi, chừ sáo đậu cành đa !

 

Bao mùa gió trở với mưa sa
Một mình con lạc giữa phong ba
Giá mà được nắm đôi tay Mẹ
Dìu con qua biển khổ ta bà.

ME OI


Bài viết cùng chuyên mục