Fri, 09 / 2015 6:47 am | Ban Biên Tập

NAM MÔ BỔN SƯ THÍCH CA MÂU NI PHẬT

Kính bạch thầy

Con là Võ Văn Thuật , hôm nay con có 1 việc xin được thỉnh giáo cùng thầy nhưng con không biết bắt đầu từ đâu để nói nữa . Con xin kể sơ về suy nghĩ của con mong thầy hoan hỹ chi dậy cho .

Ba con bị bênh tai biến liệt nữa người đã gần 2 năm nay rồi . Hiện tại thì con cùng vợ ở để chăm sóc cho Ba . Nhiều lúc con không thể nào chịu nỗi ông nữa thầy ơi . Vì con tin vào luật nhân quả nên con mới có thể chăm sóc Ba đến bây giờ . Con cũng xin kể sơ về Ba cho thầy biết . Nói chung là Ba con nhiều vợ , con cái thì nhiều ( con số hiện tại mà con biết là 5 vợ và 8 đứa con , số còn lại chắc ngày Ba con mất mới biết ) Tài sản nhà cửa , đất đai cũng nhiều . Trước ngày Ba con chưa bị bệnh thì ông ở 1 mình nhà ông . Lý do là Ba của con tính gia trưởng , độc đoán , bạo lực gia đình , những lúc say xỉn thì ác khẩu , có thể nói là ông không vừa ý ai thì ông có thể lôi 3 đời tổ tông người ta ra mà chưởi (kể cả chính quyền địa phương ) nên trong gia đình đều xin ra ở riêng . Ai có gia đình thì ông cho đất và tiền làm nhà , ai chưa có thì theo mẹ ở , ông cũng cho tiền và đất để làm nhà .

Từ ngày ông bị bệnh đến nay , thì lúc đầu con cái cũng hay tới lui nhưng ông chưởi bới ,đập dường , tỏ ra thái độ khó chịu nên dần dần không còn ai tới thăm ông nữa . Nói chung là không ai muốn nhìn thấy mặt ông nữa . Hai vợ chồng con về ở chung trong nhà ông để chăm sóc cho ông nhưng mỗi lần thấy mặt Ba con cũng sợ nữa , huấn hồ gì những người ít tiếp xúc với ông ( con theo Ba từ nhỏ ) Trong thời gian  đầu không ai chịu nỗi , vì ông la hét , đập phá  cả ngày lẫn đêm . Hàng xóm chung quanh không ai chịu nỗi . 12h đêm tới sáng thì không ai chịu nỗi . Con cũng thuê nhiều bác sĩ về khám và tiêm thuốc nhưng họ cũng chỉ giúp vài tuần rồi bỏ . Họ nói con Tôi làm bác sĩ để cứu người chứ không mang theo dòng họ đi cho người ta chưởi . Sau đó ông bị tai biến lại lần 2 thì không nói dc nữa ( nhưng 2 chữ Đ.M vẫn nói đc ) Rồi con cũng lại thuê bác sĩ nhưng họ cũng bỏ của chạy lấy người luôn  

 Thời gian đầu thì còn đại tiện , tiểu tiện vào bô , nhưng thời gian sau này thì lại đại tiện xong là bôi cả dường chiếu thân thể và ông hốt trắc vào thanh dường , lên tường lên cửa . Cứ mỗi lần dọn như vậy thì vợ con khuyên con nên niệm Phật mà làm nhưng con vẫn tức , vẫn ấm ức ( con có chưởi lại ông và cũng có vài lần đánh lên chân tay ông ) Đêm thì không đc ngũ , ban ngày thì thế này sao chịu cho nỗi . Nhưng xong rồi thì con cảm thấy thương Ba và tội cho Ba quá , con không biết làm sao để cứu Ba nữa thầy ơi . Con cũng đã nhiều lần tự trách bản thân là mình muốn báo hiếu cho cha nhưng bao giờ thì bất hiếu mất rồi thầy ơi .

Còn thời gian bây giờ , khoảng gần 1 tháng nay thì Ba con lại bỏ ăn , cũng không đập phá nữa , chỉ lúc nào bưng cơm lên thì ông tỏ ra thái độ hơi khó chịu thôi . Con thấy Ba ăn không dc nên con thương Ba lắm thầy ơi . Vợ con biết Ba thèm ăn nên cũng lên ngồi đút cho ông nhưng sao nhai vào tới miệng rồi thì ông không nút dc mà nhã ra lại nữa .(lúc trước ông tự xúc ăn ) . Nên vợ con mua sữa về cho ông uống . Con cũng không biết nói sao để bày tỏ hết suy nghĩ của con nữa thầy ơi .

 Nguyện vọng con bây giờ con chỉ biết lạy phật , niệm Phật để xin cho Ba , 1 là khỏe lại , 2 là ra đi cho không còn khổ thể xác nữa .Chứ nhìn Ba tiều tụy xuống như vậy con xót lắm và cũng thương ông vô cùng . Con không biết mình làm vậy đúng hay sai .

Con cúi xin thầy giải bày giúp con  . Con cũng không biết nói sao mong thầy hiểu lòng con

Đính chính thêm : Ba con cũng có làm nhiều việc thiện , như làm đường , xây chùa , đình miếu , tu sữa lại mồ mã gia tộc

———————————————————————-

TRẢ LỜI

A Di Đà Phật

Thầy có một niềm cảm thông trắc ẩn khi đọc những dòng thư đầy tâm trạng của con. Mỗi nhà, mỗi cảnh, nhưng cảnh nhà của con thật rối rắm, phức tạp, thiếu yêu thương vì sự “đào hoa” của người cha.  Chưa kể, tật khí độc đoán, gia trưởng, ác khẩu… của ông khiến mọi người đều xa lánh, ngay cả những người thân nhất trong gia đình. Chính cuộc sống nghĩ về mình nhiều hơn, không biết tới người khác, ích kỷ tự lợi, ác mồm độc miệng, cộng thêm nghiệp nhân cũ của các đời kiếp trước đã dẫn ông đến một cuối đời thật thê thảm: tật bệnh hành hạ, thần thức trí tuệ thì rời xa, mơ mơ hồ hồ không làm chủ được bản thân.

Qua thái độ và cách suy nghĩ của con, Thầy nghĩ là con đã từng tìm hiểu và học hỏi giáo lý nhà Phật. Đã biết về nhân quả, con cũng nên thấu biết rằng cha mẹ, anh em, vợ chồng, con cái… đều là những nhân duyên “cộng nghiệp” với nhau từ nhiều đời, nhiều kiếp lâu xa trong quá khứ. Có thể đó là thiện duyên gặp lại nhau trong một gia đình hạnh phúc, mọi người thương yêu nhau; nhưng đó cũng có thể là những nghịch cảnh chướng duyên tương báo như vợ chồng con và người cha tật bệnh có tính khí thất thường hôm nay .

Thầy tán thán cách hành xử với nghiệp quả của vợ chồng con. Trước hết, nhờ hiểu sâu sắc về nhân quả – nghiệp báo nên các con không oán trách người cha già bệnh nặng mà tật cũng nhiều này, bình tâm chấp nhận nghiệp của mình và tìm cách an trú trong chánh niệm, tạo phước điền hóa giải nghiệp chướng. Thay vì “bỏ chạy” như anh chị  em trong nhà, vợ chồng con vẫn ở kề bên, một lòng hiếu đạo chăm sóc người cha tật bệnh mà không sợ gớm ghê, chẳng nề vất vả. Tuy rằng, như con tự nhận, đôi lúc do ấm ức  “con có chửi lại ông và cũng có vài lần đánh lên chân tay ông”; Thầy hiểu, trong hoàn cảnh như con kể, sự kiên nhẫn đôi khi có giới hạn và sức chịu đựng của con người cũng thế, nhưng hành vi của con với cha như vậy là trái với cang thường đạo lý và tự trong sâu thẳm trái tim, con cũng đã thấy mình sai rồi đó: “Nhưng xong rồi thì con cảm thấy thương Ba và tội cho Ba quá, con không biết làm sao để cứu Ba nữa thầy ơi. Con cũng đã nhiều lần tự trách bản thân là mình muốn báo hiếu cho cha nhưng bây giờ thì bất hiếu mất rồi, thầy ơi.”.

Con giải bày: “Nguyện vọng con bây giờ con chỉ biết lạy phật, niệm Phật để xin cho Ba, 1 là khỏe lại, 2 là ra đi cho không còn khổ thể xác nữa. Chứ nhìn Ba tiều tụy xuống như vậy con xót lắm và cũng thương ông vô cùng. Con không biết mình làm vậy đúng hay sai.” Là người Thầy dẫn dắt đời sống tâm linh cho Phật tử, Thầy có thể trả lời ngắn gọn cho con đây: điều con suy nghĩ là đúng, không sai. Khi những khổ đau, bất hạnh của ta có nguyên nhân từ nghiệp duyên quá khứ thì nhất định chính bản thân ta phải dùng thiện nghiệp, phước báo trên nền tảng nhân quả để hóa giải.

Vợ chồng con nên quy hướng về Tam bảo, thực tập ăn chay, nỗ lực tu tập như sám hối tội lỗi, nguyện giữ ba nghiệp thân miệng ý thanh tịnh, siêng năng tụng kinh, niệm Phật hay phóng sinh, làm việc thiện để tạo công đức hồi hướng phước báu giải nghiệp cho cha mình. Trong nhiều câu chuyện đưuọc biên chép trong kinh điển Phật giáo, đã cho thấy năng lực của sự cầu nguyện và hồi hướng có tác dụng chuyển hóa nghiệp bất thiện rất màu nhiệm. Bên cạnh đó, con hãy vừa chăm sóc, vừa tạo điều kiện cho ông được nghe quen kinh Phật, tập cho ông niệm Phật theo mình. Nếu con làm được những việc này, Thầy tin, nghiệp quả ông đang trả sẽ nhẹ lại, tốt hơn cho ông, và nghiệp chung giữa vợ chồng con và người cha này cũng được vơi đi phần nào. Câu chuyện Quang Mục Cứu Mẹ trong Kinh Địa Tạng là một minh chứng cho năng lượng của công đức hồi hướng phước báu. Thầy trích lại câu chuyện này để con quán chiếu vào hoàn cảnh của mình, noi theo hạnh lành tìm phương giải nghiệp cho cha.

labode29

“… Lại vô lượng vô số kiếp về thuở trước, có đức Phật ra đời, hiệu là Liên Hoa Mục Như Lai. Ðức Phật đó thọ bốn mươi kiếp. Trong thời mạt pháp, có một vị La Hán phước đức cứu độ chúng sanh. Nhơn vì đi tuần tự giáo hóa mọi người, La Hán gặp một người nữ tên là Quang Mục, nàng này sắm sửa đồ ăn cúng dường La Hán. La Hán thọ cúng rồi hỏi: ‘Nàng muốn những gì?’.

Quang Mục thưa rằng: ‘Ngày thân mẫu tôi khuất, tôi làm việc phước thiện để nhờ đó mà cứu vớt thân mẫu tôi, chẳng rõ thân mẫu tôi thác sanh vào đường nào?’

La Hán nghe nói cảm thương bèn nhập định quan sát, thời thấy bà mẹ của Quang Mục đọa vào chốn địa ngục rất khổ sở. La Hán hỏi Quang Mục rằng: ‘Thân Mẫu ngươi lúc sanh tiền đã làm những hạnh nghiệp gì, mà nay phải đọa vào chốn địa ngục rất khổ sở như thế?’

Quang Mục thưa rằng: ‘Ngày còn sống, thân mẫu tôi chỉ ưa ăn thịt loài cá trạnh, phần nhiều là hay ăn cá con và trạnh con, hoặc chiên, hoặc nấu, tha hồ mà ăn cho thỏa mãn. Nếu tính đếm số cá trạnh của người đã ăn thời đến hơn nghìn muôn. Xin Tôn giả thương xót chỉ dạy phải làm cách nào để cứu thân mẫu tôi?’

La Hán xót thương bèn dạy phương chước, ngài khuyên Quang Mục rằng:  ‘Ngươi phải đem lòng chí thành mà niệm đức Thanh Tịnh Liên Hoa Mục Như Lai, và vẽ đắp hình tượng đức Phật, thời kẻ còn cùng người mất đều được phước lợi!’

Quang Mục nghe xong, liền xuất tiền của, họa tượng Phật mà thờ cúng. Nàng lại đem lòng cung kính, khóc than chiêm ngưỡng đảnh lễ tượng Phật. Ðêm đó, nàng chiêm bao thấy thân của đức Phật sắc vàng sáng chói như hòn núi Tu Di. Ðức Phật phóng ánh sáng mà bảo Quang Mục rằng: ‘Chẳng bao lâu đây thân mẫu ngươi sẽ thác sanh vào trong nhà của ngươi, khi vừa biết đói lạnh thời liền biết nói’.

Sau đó, đứa tớ gái trong nhà sanh một đứa con trai, chưa đầy ba ngày đã biết nói. Trẻ đó buồn khóc mà nói với Quang Mục rằng: ‘Nghiệp duyên trong vòng sanh tử phải tự lãnh lấy quả báo. Tôi là mẹ của người, lâu nay ở chốn tối tăm. Từ khi vĩnh biệt người, tôi phải đọa vào đại địa ngục. Nhờ phước lực của người, nên nay được thọ sanh làm kẻ hạ tiện, lại thêm số mạng ngắn ngủi, năm mười ba tuổi đây sẽ bị đọa vào địa ngục nữa. Người có phương thế gì làm cho tôi được thoát khỏi nỗi khổ sở?’

Nghe đứa trẻ nói, Quang Mục biết chắc là mẹ mình. Nàng nghẹn ngào khóc lóc mà nói với đứa trẻ rằng: ‘Ðã là mẹ của tôi, thời phải biết tội của mình, đã gây tạo hạnh nghiệp chi mà bị đọa vào địa ngục như thế?’

Ðứa trẻ đáp rằng: ‘Do hai nghiệp: giết hại sinh vật và chê bai mắng nhiếc, mà thọ báo khổ. Nếu không nhờ phước đức của người cứu nạn tôi, thời cứ theo tội nghiệp đó vẫn còn chưa được thoát khổ’.

Quang Mục hỏi rằng: ‘Những việc tội báo trong địa ngục ra làm sao?’

Ðứa trẻ đáp rằng: ‘Những việc tội khổ nói ra càng bất nhẫn, dẫu đến trăm nghìn năm cũng không thuật hết được’.

Quang Mục nghe xong, than khóc rơi lệ mà bạch cùng giữa hư không rằng: ‘Nguyện cho thân mẫu tôi khỏi hẳn địa ngục khi mãn mười ba tuổi không còn có trọng tội cùng không còn đọa vào ác đạo nữa. Xin chư Phật trong mười phương thương xót chứng minh cho tôi, vì mẹ mà tôi phát nguyện rộng lớn như vầy: Như thân mẫu tôi khỏi hẳn chốn tam đồ và hạng hạ tiện cùng thân gái, cùng kiếp không còn thọ những quả báo xấu đó nữa, tôi đối trước tượng của đức Thanh Tịnh Liên Hoa Mục Như Lai mà phát lời nguyện rằng: Từ ngày nay nhẫn về sau đến trăm nghìn muôn ức kiếp, trong những thế giới nào mà các hàng chúng sanh bị tội khổ nơi địa ngục cùng ba ác đạo, tôi nguyện cứu vớt chúng đó làm cho tất cả đều thoát khỏi chốn ác đạo: địa ngục, súc sanh và ngạ quỉ, v.v… Những kẻ mắc phải tội báo như thế thành Phật cả rồi, vậy sau tôi mới thành bậc Chánh Giác’.

Quang Mục phát nguyện đó xong, liền nghe tiếng của Ðức Phật Thanh Tịnh Liên Hoa Mục Như Lai dạy rằng: ‘Này Quang Mục! Nhà ngươi rất có lòng từ mẫn, vì mẹ mà phát ra lời thệ nguyện rộng lớn như thế thật là hay lắm! Ta quan sát thấy mẹ nhà ngươi lúc mãn mười ba tuổi, khi bỏ báo thân này sẽ thác sanh làm người Phạm Chí sống lâu trăm tuổi. Sau đó vãng sanh về cõi nước Vô Ưu sống lâu đến số không thể tính kể. Sau rốt sẽ thành Phật độ nhiều hạng người, trời, số đông như số cát sông Hằng’.

Lúc bấy giờ, Đức Phật Thích ca Mâu Ni bảo Ngài Ðịnh Tự Tại Vương Bồ Tát rằng: ‘Vị La Hán phước lành độ Quang Mục thuở đó, chính là Vô Tận Ý Bồ Tát. Thân mẫu của Quang Mục là Ngài Giải Thoát Bồ Tát. Còn Quang Mục thời là Ngài Ðịa-Tạng Bồ Tát đây vậy. ” (Kinh Địa Tạng)

Thầy chúc con an nhẫn và định tâm trong việc chăm sóc cha mình lúc ốm đau bệnh tật. Hãy buông bỏ những ấn tượng và định kiến về những sai lầm của cha trong quá khứ để lòng con nhẹ nhàng hơn. Hãy tận tâm chăm sóc cha với tình yêu thương người đã tạo ra hình hài của mình hôm nay, con sẽ thấy trái tim mình mênh mông hơn để sẵn sàng vượt qua khó khăn, nghịch cảnh.

NAM MÔ CẦU SÁM HỐI BỒ TÁT MA HA TÁT

Thầy

Thích Thiện Thuận


Bài viết cùng chuyên mục